Một ngày mình sẽ ko bao giờ quên. Đứng giữa trường Kinh tế, bật khóc. Cái cảm giác hệt như 4 năm về trước.
Sao mình vẫn ngu ngốc như ngày nào. Mình tìm kiếm gì, một lời ủi an. Ko, mình biết mình sẽ đau, vậy mà vẫn làm.
Mình muốn khóc nhưng ko thể khóc nữa rồi. Mình quá yếu đuối hay thế gian này quá lạnh lùng. Mình chờ đợi điều gì? Thì ra mình chẳng hiểu gì hết. Mình quá chủ quan rồi.
Có lẽ chẳng bao giờ mình yêu được nữa...
No comments:
Post a Comment